Thursday, June 26, 2014

Em là gái làng chơi có học

Tôi đã rung động, đã muốn chở che bao bọc cho em nhưng lại sợ nếu tôi đón nhận em, một ngày liệu em có như bạn tôi nói ngựa quen đường cũ?. Than ôi, sao em lại làm… gái?



Tôi cũng từng là người đàn ông như thế, cũng lao vào cuộc chơi của những gã đàn ông ăn chơi lêu lổng dù tôi không phải là người như vậy. Tôi cũng đi chơi đêm hôm, đi tìm những em chân dài để vui vẻ và rồi, tôi cũng đã chọn được một cô gái mà tôi cảm thấy có cảm hứng khi ở gần.

Thật sự, em khác với những cô gái khác. Lần đầu tiên gặp em tôi đã bị ấn tượng bởi anh mắt đượm buồn. Tất nhiên, em chưa bao giờ khóc hay kể lể câu chuyện hoàn cảnh gia đình mỗi lần tôi đến chơi. Tôi cũng không hỏi em xem quá khứ em làm gì, gia đình em ra sao và vì sao em lại làm cái nghề này. 

Chỉ là, tôi cảm thấy bên em, tôi thực sự bình yên. Em không xô  bồ, không lao vào tôi và chỉ đáp ứng khi tôi có yêu cầu. Em sẽ nằm bên cạnh tôi cả một ngày chỉ để nghe tôi than vãn những câu chuyện công việc, bạn bè, hay tâm sự những chuyện từ bé tới lớn.

Đôi khi, em đưa ra cho tôi những lời khuyên hết sức hữu ích, tôi phải bất ngờ vì mấy cô gái làm nghề này lại nói được những lời hay và thuyết phục như vậy. Ngay cả một người học cao, công chức như tôi cũng không hề nghĩ tới những chuyện đó. Em rất bao dung, ân cần và nhẹ nhàng. Nhưng tại sao em lại làm gái?

Không ít lần tôi muốn hỏi em câu hỏi đó nhưng tôi lại sợ em sẽ tự ái. Tôi coi em như một  người bạn, đã thực sự là một người bạn. Thay vì tìm gặp nhau trong nhà nghỉ, tôi bắt đầu hẹn em ở quán cà phê. Tất nhiên, những lần ấy em ăn mặc rất lịch sự, không giống như những cô gái gọi te tua quần áo đứng ở đường hay ngồi trước cửa nhà hàng đợi khách. Em thể hiện đúng phong thái của một người từng có học.


 



Ảnh minh họa 



Đúng là em có học thật. Tôi đã dò tìm và hiểu về hoàn cảnh của em. Tuy em không học quá cao nhưng cũng là có học, được coi là người có tri thức và đó là lý do vì sao em luôn biết chừng mực. Em còn tranh trả tiền cà phê với tôi, nói em mời tôi khiến tôi cảm thấy gần gũi, em giống như một người bạn tri kỉ vậy. 

Có gì cần em giải thích, có gì cần em tư vấn, tôi đều gọi cho em. Hằng tối, tôi có thể trả tiền để rủ em ra ngoài hàng uống cà phê. Nhà em khó khăn thật nhưng em chưa từng than vãn, chưa từng kể hoàn cảnh hay nói với tôi một lời. Em đã xác định làm cái nghề này và vì sao em làm như thế tôi cũng không hiểu. Con người có nhiều hoàn cảnh khác nhau và một trong những sự tình cờ sẽ đun đẩy người ta vào những lựa chọn mà họ biết chắc là sai lầm như vậy.

Và dường như chính những cảm nhận ấy đã khiến tôi yêu em. Tôi yêu em vô cùng, yêu từ những ánh nhìn đầu tiên, yêu từ sự chân thành mộc mạc. Em giúp tôi tìm lại cảm giác thời sinh viên, luôn ỉ ôi với một cô bạn gái, suốt ngày bắt cô ấy theo sau để nghe tôi tâm sự tỉ tê đủ thứ chuyện trên đời.

Tình yêu của tôi dành cho em nhẹ nhàng như thế. Tôi kể câu chuyện này với mấy cậu bạn thân, họ nói tôi điên thì mới yêu một đứa làm gái. Thật sự, làm gái cũng có tâm hồn, có sự trong sáng của họ. Nhưng đúng là, cái nghề nó khiến con người ta không thể tiến lên được. Tôi cũng từng có ý nghĩ sẽ lấy em nhưng đám bạn tôi lại nói, ‘bọn ấy nó lắm mánh lắm, nó có thể lừa mày bất cứ lúc nào, chỉ chơi thôi đừng dại mà dây vào’. 

Nghe những lời cảnh báo ấy tôi lại sợ. Đúng là, chắc tôi và em không thể đi xa hơn. Tôi đã rung động, đã muốn chở che bao bọc cho em nhưng lại sợ nếu tôi đón nhận em, một ngày liệu em có như bạn tôi nói ngựa quen đường cũ?. Than ôi, sao em lại làm… gái? Tôi đau khổ thật sự, yêu em thật sự và ước gì em đừng làm cái nghề này!




 



Nguồn: Em là gái làng chơi có học

Chồng chửi dâm đãng chỉ vì tôi mặc váy ngắn

Có hôm, thấy thằng em ở cơ quan chở tôi đi ăn, đi cùng với mấy chị thế là anh nhìn thấy, anh nổi cơn tam bành lên.


Chuyện vợ chồng va chạm, có lúc cãi nhau là chuyện bình thường, chẳng ai bàn tán hay bận tâm nhiều. Vì dù có yêu nhau tới mấy, hiểu nhau tới mấy thì trong cuộc sống cũng có lúc bất đồng. Vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt thì ‘đóng cửa bảo nhau’. Thế nhưng, câu chuyện của vợ chồng tôi thật sự không thể im lặng mãi, không thể cứ thế cho qua, đặc biệt là về phía tôi. Tôi không muốn chấp nhận một người chồng như thế. Cảm thấy mệt mỏi, chán nản khi phải chịu đựng cái miệng lưỡi như đàn bà của anh. Nhất là khi anh mắng chửi vợ.


Câu chuyện diễn ra vào một ngày oi bức, không khí căng thẳng khiến cả hai cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Cộng thêm chuyện chồng cau có, gắt gỏng làm tôi bực tức, ‘bật’ lại vì không tài nào tiếp nhận thêm được một lời xúc phạm nào từ chồng nữa.


Chồng chửi tôi dâm đãng chỉ vì mặc váy ngắn - 1


Câu chuyện diễn ra vào một ngày oi bức, không khí căng thẳng khiến cả hai cảm thấy ngột ngạt vô cùng. (ảnh minh họa)


Chuyện là, tôi có vài bộ trang phục hơi sexy để mặc đi làm. Vì là công ty tôi ăn mặc tự do, không cấm đoán chuyện trang phục đi làm nên tôi cũng muốn mùa hè thoải mái mát mẻ một chút. Vả lại, trong công ty nào có ai, toàn đàn bà con gái, đàn ông thì toàn người trẻ, là đàn em của tôi. Vậy mà chồng tôi ghen toáng lên. Anh cấm tôi không được mặc mấy trang phục ấy đi làm nữa. Nhưng tôi bảo, “có ai mà anh phải quan trọng, toàn phụ nữ”, vậy mà anh không nghe, anh nhất định cho rằng tôi này nọ. Anh còn nói, các chị già bây giờ hay săn trai trẻ, chẳng tránh được cánh trai trẻ mê các chị già.


Nói rồi, anh quay mặt đi thẳng. Anh cầm quần áo của tôi cắt hết. Váy vóc xinh tươi cũng cho vào thùng rác, chỉ cho phép vợ mặc quần áo đi làm. Tôi bực tức, khó chịu vì có những bộ đắt tiền, đẹp cực kì luôn, hợp tiệc tùng liên hoan, tôi liền đi mua ngay mấy bộ mới treo vào tủ. Anh thấy vợ không nghe lời, tỏ ra bực tức lắm, chửi rủa tôi cả ngày. Anh còn nói tôi thích ‘khoe hàng’, thích tỏ vẻ. Tôi thì nào dám ho he gì, chỉ là ăn mặc là sở thích của tôi.


Chồng chửi tôi dâm đãng chỉ vì mặc váy ngắn - 2


Nói rồi, anh quay mặt đi thẳng. Anh cầm quần áo của tôi cắt hết. Váy vóc xinh tươi cũng cho vào thùng rác, chỉ cho phép vợ mặc quần áo đi làm. (ảnh minh họa)


Tôi có ‘gu’ thời trang khá hiện đại nên những trang phục tôi mặc đều là hợp thời, không có gì là quá lố. Có lẽ, chồng là một gã đàn ông cổ hủ nên lúc nào cũng cho rằng tôi ăn mặc quá lố. Có hôm, thấy thằng em ở cơ quan chở tôi đi ăn, đi cùng với mấy chị thế là anh nhìn thấy, anh nổi cơn tam bành lên. Hình như anh theo dõi ở công ty tôi. Tôi thấy anh thật nhỏ nhen ích kỉ. Anh chạy tới lôi tôi từ xe cậu em kia xuống khiến tôi tí té ngã. Đã thế còn mặc váy làm tôi rách cả váy. Anh còn cười khẩy mỉa mai: “Ừ rách đi, rách thì càng đẹp. Thứ đàn bà lăng loàn, vậy mà dám nói ở công ty toàn phụ nữ, chỉ có mấy thằng ranh. Đây, mấy thằng danh này cũng đáng tuổi tôi rồi đấy, đi mà ngoại tình”. Trời ạ, tôi tối sầm mặt, không còn dám ngẩng lên nhìn ai, cũng không dám cãi anh một lời. Vì lúc này tôi càng nói thì càng tỏ ra mình là người không ra sao cả, càng khiến người ta tò mò nhìn ngó. Thôi đành ngậm đắng nuốt cay.


Hôm sau tôi báo ốm không đi làm. Cái câu chửi vợ lăng loàn của anh đã khiến tôi nghẹn đắng. Tôi không dám đối diện với đồng nghiệp, không dám đến công ty chứ không phải vì tôi ốm. Còn lòng tôi buồn vô hạn. Thì ra, từ trước tới giờ anh luôn nghĩ vợ mình là thứ đàn bà không ra gì. Nếu thật sự như thế, sao còn cố sống với nhau làm gì, bỏ đi là xong.




Nguồn: Chồng chửi dâm đãng chỉ vì tôi mặc váy ngắn

Anh ngủ với em-dù không yêu

Nó đã có câu trả lời, nhưng vẫn hỏi, chỉ vì thèm nghe từ chính miệng người đó. Nó đem cả trái tim đánh cược, kết quả chỉ là sự im lặng.


Một lần nữa nó quay trở lại, đã là lần thứ tư. Và khi đã có câu trả lời thì thấy nó thật yếu đuối và ngốc nghếch. Cái cơ bản là cách để phản kháng lại khi có một người làm tổn thương mình nó cũng không làm được.


Nó hỏi anh :


- Sao không yêu em, anh vẫn ngủ với em? – Nó đã có câu trả lời, nhưng vẫn hỏi. Chỉ vì nó thèm nghe câu trả lời từ chính người nó đem cả trái tim ra để đánh cược. Nhưng kết quả thì chỉ là sự im lặng.


Số phận, người nó yêu lại tin vào số phận và cũng có thể anh ta không yêu nó nên lấy cớ là số phận. ‘Anh xin lỗi’, đó là những câu nó nghe nhiều tới mức cảm giác thật nhàm chán.


Anh có lỗi, nhưng lỗi của anh thì không thể sửa và anh cũng không muốn sửa. Chỉ là nhu cầu của một phần con người anh khi cần nó, và nó là để đáp ứng và thỏa mãn cảm xúc nơi anh. Một sự bù trừ hoàn hảo mà nó có thể cảm nhận. Và cũng là sự khinh thường và ghê tởm bản thân sau khi mọi chuyện đã xảy ra.





Ảnh minh họa: Inmagine.


Ảnh minh họa: Inmagine.

Đến cả bản thân nó, nó còn không coi trọng, thì ai có thể đây? Đến cả bản thân nó, nó còn đem ra để mua vui cho người khác, thì ai có thể giúp nó đây? Nó có thể tự mình đứng lên trong rất nhiều chuyện, nhưng trong tình cảm thì nó gục ngã hoàn toàn. Hết lần này đến lần khác, đến mức nó không còn lấy một chút niềm tin vào tình yêu và đàn ông. Có lẽ, đấy là số phận.


Bây giờ, nó lại tin vào số phận, sau mọi đau khổ mà nó phải trả giá, sau mỗi một lần nó vấp ngã, nó vẫn hy vọng vào một thứ niềm tin vẫn còn tồn tại. Lần này, nó cũng sẽ hy vọng, nhưng thời gian để làm lành vết thương này sẽ là bao lâu? 1 năm, 2 năm… hay lâu hơn nữa?


Cuộc sống vốn dĩ là một vòng tròn, sẽ không bao giờ có điểm dừng. Chỉ là cái này nối tiếp cái kia, xoay tròn. Khi nó có dừng lại thì mọi thứ cũng vẫn xoay tròn quanh nó, kéo nó đi.


Nó cay đắng nhận ra, tình cảm mà anh dành cho nó chỉ là một sự lợi dụng mà anh đã khéo léo đeo lên một chiếc mặt nạ bằng thủy tinh. Chiếc mặt nạ ấy trong và sáng khiến nó không còn nhìn thấy được khuôn mặt thật của anh.


Nó bị lạc vào thế giới ấy, bị thứ ánh sáng ấy phản chiếu, nó không biết đâu là thật và đâu là giả. Và nó đã dùng trái tim để đánh cược với thứ ánh sáng ấy. Một trái tim chân thành. Sau đó, anh cảm thấy tội lỗi và anh gỡ bỏ chiếc mặt nạ thủy tinh xuống. Khuôn mặt thật xuất hiện cùng với một cái kết mà nó phải tự tìm cho mình một chiếc mặt nạ khác để gắn lên khuôn mặt nó. Để không ai thấy nó đau khổ, không ai thấy nó đang dần gục ngã. Một chiếc mặt nạ thủy tinh.




Nguồn: Anh ngủ với em-dù không yêu

Sunday, June 22, 2014

Dành cho những ai muốn buông xuôi..

Thông điệp cuộc sống dành cho những ai muốn bông xuôi


Câu chuyện 1:

Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:

- Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.

Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc,nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng,cô buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói:

- Đau rồi tự khắc sẽ buông!

Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?



Câu chuyện 2:

Một chàng trai đến tìm nhà sư , anh hỏi:

-Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.

Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.

Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:

- Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!

Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.

Bài học rút ra: Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên & bỏ xuống chuyện của chính mình.


Thông điệp cuộc sống


(st)





Nguồn: Dành cho những ai muốn buông xuôi..

Thursday, June 19, 2014

Bảo vệ 17 tuổi vẫn post ảnh vui vẻ ngay sau khi tham gia vứt xác phi tang

Sau khi cùng bác sĩ Tường phi tang xác chị Huyền xuống sông Hồng, ngay ngày hôm sau, Khánh vẫn post lên Facebook ảnh chụp tại nơi làm, comment bình thường như không có chuyện gì xảy ra.


Sự việc chị Lê Thị Thanh Huyền (39 tuổi ở quận Hoàn Kiếm) đi phẫu thuật thẩm mỹ hút mỡ, nâng ngực tại thẩm mỹ viện Cát Tường không may tử vong và bị bác sĩ vứt xác xuống sông Hồng đang gây rúng động dư luận trong những ngày qua. Sau khi bắt khẩn cấp Giám đốc thẩm mỹ Cát Tường – Nguyễn Mạnh Tường (40 tuổi), cơ quan công an đã điều tra ra được cùng tiến hành tội ác với bác sĩ Tường còn có nhân viên bảo vệ của thẩm mỹ viện, anh Đào Quang Khánh. Khánh sinh năm 1996 và vẫn đang trong quá trình thử việc tại đây với mức lương 4 triệu đồng.


Ngay khi Khánh thú nhận hành vi phạm tội của mình vào tối 22/10, cư dân mạng đã tìm ra facebook của Khánh. Điều khiến nhiều người bất ngờ là sau khi thực hiện hành vi vứt xác chị Huyền xuống sông Hồng, Khánh vẫn về nhà cập nhật facebook như bình thường. Khánh còn thay đổi hình đại diện, comment với bạn bè bằng giọng điệu khá thoải mái như không có gì xảy ra. Hành động này của Khánh khiến cho cộng đồng mạng vô cùng phẫn nộ, tự hỏi rằng tại sao sau khi làm một việc khủng khiếp, Khánh vẫn không hề tỏ ra hối lỗi mà vẫn có thể cười nói và đi làm bình thường như vậy.


Bảo vệ 17 tuổi vẫn post ảnh vui vẻ ngay sau khi tham gia vứt xác phi tang 1
  Bức ảnh được Đào Quang Khánh thay đổi làm hình đại diện vào ngày 20/10, sau khi thực hiện tội ác đúng 1 ngày. Bức ảnh này được miêu tả là chụp tại chỗ làm trong lúc chờ đến giờ về.



Bảo vệ 17 tuổi vẫn post ảnh vui vẻ ngay sau khi tham gia vứt xác phi tang 2
  Đọc những dòng comment qua lại với bạn bè của Khánh, không ai nghĩ anh vừa thực hiện một việc khủng khiếp là vứt xác chị Huyền xuống sông Hồng.


Nguồn bài viết: AFamily.VN




Nguồn: Bảo vệ 17 tuổi vẫn post ảnh vui vẻ ngay sau khi tham gia vứt xác phi tang

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con

Một ngày, khi vai trò của cha mẹ và con cái hoán đổi thì sẽ như thế nào? Cùng ngắm nghía chùm ảnh vui và ngộ nghĩnh dưới đây để thư giãn đôi chút với nhiếp ảnh gia hóm hỉnh này nhé!

Nhiếp ảnh gia cao cấp Paul Ripke và đạo diễn nghệ thuật của công ty Florian Schmucker POP đã cùng các đồng nghiệp tham gia sản xuất một dự án nhiếp ảnh sáng tạo và thú vị. Đó là bộ ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con.

Cùng thư giãn với chùm ảnh vui với nhiếp ảnh gia hóm hỉnh này nhé!


Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 1
Để con bế mẹ nhé!

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 2
Con sẽ cho bố quay 1 vòng.

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 3
“Trẻ cậy cha, già cậy con”

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 4
Có bố đây, ai dám bắt nạt con nào?

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 5
Thích mẹ bế thế này mãi cơ!

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 6
Hai bố con tớ đi chơi bóng.

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 7
Còn mẹ con tớ chuẩn bị đi biển.

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 8
Được làm bố thật là oách!

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 9
Con thích gì là làm, mẹ không được cãi con đâu nhé!

Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 10
Để con đèo bố đi chơi nào!




Cùng xem bộ ảnh hài hước: Khi Hoàng gia Anh chào đón “Hoàng tử nhí”
Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con 11

Nguồn bài viết: AFamily.VN




Nguồn: Ngộ nghĩnh chùm ảnh vui hoán đổi vị trí cha mẹ và con

Gấu bông khỏe thì anh cũng vui!

Bỗng dưng hôm nay Gấc thích chơi với gấu bông. Cu cậu ngồi thì thầm to nhỏ với gấu: “Gấu bông khỏe thì anh cũng vui!”. Mẹ nghe thấy thế hỏi sao con lại nói vậy. Gấc bảo: “Thế mẹ không biết quảng cáo: một người khỏe, hai người vui à?”.


1. Buổi tối, mẹ và cu Gấc nằm chơi với nhau, mẹ sờ chim Gấc và trêu: “Chim con bé như củ tỏi ấy nhỉ”. Gấc liền đố mẹ:


Thế mẹ có biết chim còn được gọi là gì không? Bắt đầu bằng chữ B nhé!


Mẹ giật mình nhỏm dậy hỏi:


-  Cái gì? Con học ở đâu thế? Ai dạy con thế? Nói ngay!


Gấc trả lời:


Thì con đọc trong sách tự nhiên xã hội mà, chim còn được gọi là bộ phận sinh dục đấy!


Phù, may thế, thế mà mẹ cứ tưởng…


2. Gấc được dì mua cho một bộ đồ chơi siêu nhân. Cu cậu chơi chán chê, rồi bảo:


Thôi con không chơi với cô siêu nhân này nữa đâu.


- Ủa, sao lại là cô siêu nhân? – Mẹ ngạc nhiên hỏi.


Thì đâu có chim đâu, chú siêu nhân thì phải có chim chứ?!


À, thì ra vậy. Cả nhà đã hiểu.


3. Gấc có thói quen hơi tế nhị là có nhu cầu đi đại tiện ở nhà. Thỉnh thoảng mẹ có cho đi chơi đâu, dù nhà vệ sinh có xịn đến mấy cu cậu cũng không đi. Thế nên nhiều lắm mẹ bực mình chẳng dám cho đi siêu thị hay đến nhà ai chơi.


Một hôm mẹ đón Gấc đi học về. Vừa vào đến cửa cu cậu bảo mẹ ngay:


- Mẹ ơi mẹ xem mông con có bẩn không?


Mẹ hỏi sao thế thì Gấc bảo:


- Hôm nay ở lớp con cứ muốn đi… Nhưng mà con xấu hổ nên chẳng dám gọi ai. Thế là lúc nó ra con cứ lấy tay đẩy nó vào.


Mẹ tá hỏa cởi quần Gấc ra xem thì ôi thôi…

 




4. Bỗng dưng hôm nay Gấc thích chơi với gấu bông. Cu cậu ngồi thì thầm to nhỏ với gấu:


- Gấu bông khỏe thì anh cũng vui!!!


Mẹ nghe thấy thế hỏi sao con lại nói vậy. Gấc bảo:


- Thế mẹ không biết quảng cáo: một người khỏe, hai người vui à?


5. Hôm qua cả ba, mẹ và Gấc đang quậy tưng bừng trên giường thì đột nhiên Gấc sờ ti mẹ. Ba thấy thế mới trêu :


- Èo, sờ ti mẹ là thành con gái đó! (Cả nhà vẫn hay dùng chiêu này để Gấc khỏi sờ ti, mà Gấc thì rất sợ thành con gái. Lý thuyết phân biệt giới tính của chàng ta là: con gái thì không có chim, con trai thì có chim). Bình thường là chàng ta rút tay ra ngay vì sợ mất chim. Nhưng lần này chàng ta vẫn thản nhiên không rút tay ra, sau đó đột ngột tụt quần, nhòm vào rồi nói với ba:


- Ba thấy chưa, vẫn còn nguyên, không bao giờ mất!


6. Mẹ doạ đùa bố: “Đừng có mà trêu vào tôi“. Gấc nghe thấy thế quay sang thì thầm với mẹ: “Mẹ ơi mẹ bảo bố là đừng có mà trêu con trai tôi đi” (Chả là tại bố có tiền án tiền sự về chuyện hay trêu con trai mà).


Nguồn bài viết: AFamily.VN




Nguồn: Gấu bông khỏe thì anh cũng vui!

 

Copyright @ 2013 Thông Điệp Cuộc Sống - Chia Sẻ và Yêu Thương.